Chúng ta cần ngóng cách khách quan rằng tinh thần của một bộ phận các giảng sư, cán bộ nghiên cứu được gửi đi học tập nước ngoài chưa tốt. Ngoài việc phá vỡ "hiệp đồng" ký kết trước lúc đi, một số người còn không dùng địa chỉ cơ quan trong nước, nơi mình đang là thành viên, trong các công trình ban bố khoa học.
Điều đó dẫn tới số lượng các công trình có địa chỉ Việt Nam rất ít trong khi số lưu học trò không nhỏ. quốc gia bỏ tiền ra đầu tư vào chất xám cũng chỉ để nhiều công trình khoa học hay sản phẩm công nghệ có địa chỉ Việt Nam. Đó là tiêu chí để các nước đánh giá trình độ lẫn nhau. Nhiều tên, họ Việt Nam chưa chắc đã quan yếu bằng việc nhiều số lần lặp lại chữ "Viet Nam" hay "Vietnam" trong các công trình khoa học.
Tóm lại, một trong các biện pháp nâng cao chất lượng là các trường đại học phải đổi thay cách tuyển nguồn giảng sư, nghiên cứu viên đầu vào. Cụ thể là không nên tuyển cử nhân hay thạc sĩ làm giảng sư, cán bộ "nguồn". Thay vào đó là thực hành chính sách tài chính cho nghiên cứu, giảng dạy đủ sức quyến rũ cuộn người giỏi, người có trình độ cao, đặc biệt là các tấn sĩ trẻ từ các nước phát triển về làm việc. Những tấn sĩ trẻ này thường đi học sau đại học phê chuẩn học bổng của các trường, chính phủ các nước, và phần đông họ là đối tượng tự do nhưng có nhiều hoài bão quay về xây dựng giang san.
Gần đây, giới khoa học trong và ngoài nước đón nhận tin mừng khi quyết nghị Trung ương Đảng về khoa học công nghệ đã nhấn mạnh vào việc tuyển dụng, đãi ngộ các nghiên cứu sinh vật học ở nước ngoài về nước làm việc. đồng thời với chính sách nêu bên trên, các trường phải có chính sách quản lý công việc giảng sư, nghiên cứu viên rõ ràng. Phải đặt hạn mức số lượng công việc giảng dạy, nghiên cứu cụ thể.
Trong một thời kì bức (thường từ một đến ba năm) một giảng sư hoặc nghiên cứu viên (tùy vào thâm niên công tác) phải dạy bao lăm giờ, phải ban bố bao lăm công trình khoa học trên tập san uy tín quốc tế.
Môi trường làm việc thuận tiện không có nghĩa chỉ dừng lại ở lương cao, thưởng nhiều mà còn ở chỗ các nhà khoa học được cạnh tranh lành mạnh với nhau bằng các bài báo quốc tế, các sản phẩm công nghệ áp dụng cao. Người làm được việc thì nên được trọng dụng, ưu đãi; còn người không làm được việc thì cũng nên được thay thế bởi những người trẻ, người khác có khả năng hơn. Đây là cách mà các nền khoa học tiền tiến trên thế giới đã và đang ứng dụng. Chỉ có cạnh tranh và đào thải thì mới có hàng ngũ khoa học làm được việc. Nếu làm tốt những việc này cùng một lúc thì các trường sẽ cải thiện chất lượng của mình, gây dựng được tiếng tăm, có đủ sức cạnh tranh các trường trong nước và trong khu vực.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét